Ðịnh QuânSan đã bị Lưu Phong và Mạnh Ðạt chiếm rồi !
Hấp kinh hoàngdẫn Ðỗ Tập chạy về Hán Thủy rồi sai ngươi báo tin cho Tào Tháo .
Nghe tin Hầu Uyên chết . Tháo khóc rống mắng Huỳnh Trung rằng :
- Lão tặc, ta quyết không dung ngươi .
Sau đó, dẫn quân đến Ðịnh Quân San trả thù cho Hầu Uyên, sai Từ Quáng đi tiên phuông.
Ðến Hán Thủy, Hấp và Ðỗ Tập thưa :
- Ðịnh QuânSan đã mất. vậy nên dời lương thảo qua Bắc San lo việc tiếnbinh.
Huỳnh Trung đem đầu Hạ Hầu Uyên về dâng . Huyền Ðức mừng rỡ , mở tiệc ăn mừng.
Bỗng nghe tin đại binh Tào Tháo đến báo thù cho Hầu Uyên và Trương Hấp đang dời lương qua Bắc San
nơi
Hớn Thủy .
Khổng Minh nói:
- Tào Tháo đem quân tới đây, nhưng sợ thiếu lương thực không dám tới, nếu cho quân đốt hết lương thì
chúng phải
tan rã hàng ngũ .
Huỳnh Trung xin lãnh mệnh.
Khổng Minh nói:
- Tháo đâu phải như Hầu Uyên. Chớ nên khinh địch !.
Huyền Ðức nói :
- Hầu Uyên tuy là Thống Soái, nhưng hữu dũng vô mưu, sao bằng Trương Hấp. Nếuchém được Hấp còn
hơn nữa .
Huỳnh Trung thưa :
- Tôi xin đi chém tên Hấp cho .
Khổng Minh nói:
- Lão tướng phải hợp với Triệu Vân thống lãnh quân sĩ .
Triệu Vân và Huỳnh Trung lãnh quân ra đi liền.
Tríệu Vân hỏi :
- Lão tướng hứa với chúa công đi cướp trại của Tào Tháo, mà binh Tháo ở Bắc San hơn 50 vạn. Vậy lão
tướng liệu kế
sao ?
Huỳnh Trung nói :
- Ta đi trước thử coi.
Triệu Vân giành đi trước nhưng Huỳnh Trung nói :
- Ta là chánh tướng , ngươi là phó tướng, sao lại đi trước được .
Triệu Vân nói :
- Chúng ta cùng vì chúa mà ra sức, hà tất phải phân chánh phó ?
Huỳnh Trung nói :
- Vậy bắt thăm .
Triệu Vân chịu liền. Rốt cuộc, Huỳnh Trung đi trước.
Triệu Vân bàn :
- Vậy phải cho đúng hẹn, nếu giờ ấy mà lão tướng không về thì tôi đến tiếp ứng .
Huỳnh Trung đồng ý .
Triệu Vân về trại dặn Trương Dực :
- Mai lão tướng đi cướp trại Tháo đúng ngọ mà không về ta phải đi tiếp ứng ngay . Ngươi ở nhà lo doanh
trại .
Huỳnh Trung cũng nói với Trương Trứ :
- Mai ta đi đốt lươngTháo Qua canh tư , phó tướng phải rời khỏi trại đến chânnúi Bắc San, trước hết phải
lấy đầu
Trương Hấp, sau đốt lương .
Trương Trứ vânglệnh. Huỳnh Trung kéo binh đi trước, Trương Trứ theo sau, qua sông Hán Thủy đến Bắc
San thì mặt trời đã ló, thấy lương chất như núi, quân canh giữrất ít, Huỳnh Trung cả mừng, khiến quân lính
chất rơm quanh đống lương, đánh đuổi quân canh rồi nổi lửa. Nhưng bỗng thấy Hấp đem binh tới, Trung
chận đánh. Tháo được tin sai Từ Quáng đến tiếp cứu. Quáng vây Trung vào giữa, Trương Trứ vừa muốn
thoát thân thì gặp quân của Văn Sánh. Trương Trứ lại bị quân Tháo vây phía hậu, cố đánh mà không thoát
được.
Triệu Vân thấy đúng ngọ mà Huỳnh Trung không trở về dẫn quân đi, gần đến núi thì gặp tướng Mô Dũng
Liệt cản lại. Triệu Vân bèn đâm Dũng Liệt một đao chết tốt. Binh Tào vỡ chạy! Triệu Vân thừa thế rượt
thẳng, gặp một tướng khác tên Tiêu Bình, bèn giáng cho một đao chết liền.
Giết tan binh Tào, Triệu Vân thẳng tới núi Bắc San, thấy Tù Quáng và Trương Hấp đang vây Huỳnh Trung,
vội hươi thương như gió bão tới giữa vòng vây, ào ào như chỗ không người, khiến Từ Quáng và Trương
Hấp thất kinh. Cứu Huỳnh Trung ra rồi, hai người vừa đánh vừa chạy. Triệu Vân tới đâu binh Tào chết tới
đó. Tháo thấy vậy cả kinh
bèn hỏi quân sĩ :
- Ðó là tên nào ?
Tất cả thưa lớn :
- Thường Sơn Triệu TủLong .
Tháo nói :
- Ðương Dương Trường Bản, anh hùng thuở xưa, nay vẫn còn sao ?
Nói xong, truyền lệnh :
- Hễ y tới đâu hãy đề phòng cho kỹ !
Thay Trương Trứ còn bị vây, Triệu Vân bèn hươi thương tiến chém. Quân Tào cả kinh, không dám ra cự .
Trương Trứ được cứu dễ dàng. Thấy Triệu Vân Ðông xông Tây đột, cứu Huỳnh Trung và Trương Trứ quá
dễ, Tào Tháo cả giận, bèn đích thân rượt theo nhưng Vân đã về tới trại rồi.
Triệu Vân đến trại, thì binh Tào cũng vừa theo kịp, Trương Dực ra tiếp, vừa thấy Tào rượt theo, liền đóng
chặt cửa trại. Triệu Vân nói :
- Ðừng lo . Trướckia nơi Ðương Dương Trương Bản, chỉ một mình ta còn không ngán huống chi lúc này.
Nói đoạn, cứ cầm thương mà đứng ngay trước cửa trại. Khi Trương Hấp và Từ Quáng đến, thấy Triệu Vân
đứng đó, còn quân sĩ cờ xí trong trại vắng ngắt, bèn sinh nghi không dám vào. Phía sau, Tào Tháo thấy vậy
cũng truyền quân rút lui.
Triệu Vân liền hươi thương chỉ lên, ba quân bèn nổi dậy, cung tên bắn ra như mưa. Binh Tào đạp nhau mà
chạy. Huỳnh Trung, Trương Trứ, Triệu Vân rượt theo. Tào cắm đều chạy, không dám ngó lại, bỗng phía
trước có quân của Lưu Phong, Mạnh Ðạt. Nhờ Trương Hấp và Từ Quáng cứu mà Tào thoát chết. Còn
Phong và Ðạt tiến đến Bắc San nổi
lửa đốt binh lương của Tào Tháo. Thấy lương thảo bị cháy ngút trời , Tào và binh tướng kéo về Nam Trịnh.
Toàn thắng Triệu Vân, Huỳnh Trung đưa tin về cho Huyên Ðức. Ðức cả mừng, bèn cùng Khổng Minh kéo
đến Hán Thủy.
Ðức hỏi quân lính về mưu kế của Triệu Vân , quân lính kể hết đầu đuôi, Ðức khen Vân không hết lời.
Hôm sau, được tin Từ kéo binh đến Tà Cốc, đánh Hán Thủy, Ðức bèn chuẩn bị đối phó.
Tào khiến Từ Quáng đi trả thù , nhưng có người tên Tây Xuyên , tự xưng thuộc hết đường tình nguyện giúp
Tào đi trả thù. Người đó là Vương Bình, Tào bèn sai đi cùng Từ Quáng để giúp đở .
Từ Quáng , Vương Bình đi tiên phong.
Quáng sai quân sĩ phải qua sông mà đóng trại.
Vương Bình can:
- Trại đóng bên kia sông, đâu như muốn chạy thì sao ?
Từ Quáng cười :
- Xưa Hàn Tín bày trận, phía sau có sông, mà vẫn không chết !
Vương Bình nói :
- Không phải thế :
- Xưa Hàn Tín biết giặc vô mưu nên mới dám khinh, nay ta có thể thắng Triệu Vân được không ?
Từ Quáng nói :
- Ta cầm binh đã nữa đời mà còn sợ chúng sao ?
Nói rồi đốc quân tiến tới. 

Hồi 72

Gia Cát Lượng dụng mưu lấy Hán Trung
Tào A Man rút quân về Tà Cốc
Từ Quáng qua sông Hán Thủy đóng trại, không nghe Vương Bình can ngăn.
Huỳnh Trung hay tin, thưa với Huyền Ðức xin dẫn quân đánh Tào Tháo.
Ðức chấp thuận. Huỳnh Trung nói với Triệu Vân :
-Từ Quáng ỷ sức mạnh. Ta không thèm đánh, để lúc chúng mệt mỏi, ta đánh một trận xem sức chúng ra
sao ?
Hôm sau, Quáng đến khiêu chiến. Quân Thục vẫn án binh bất động. Từ Quáng hạ lệnh bắn bừa vào trại.
Huỳnh Trung cười, nói với Triệu Vân :
-Từ Quáng muốn rút binh về . Vậy, đã đến lúc tara quân !
Lát sau, đội hậu quân của Quáng di động. Triệu Vân và Huỳnh Trung tung quân ra. Hai bên đánh úp lại.
Quáng đại bại. Binh lính bỏ chạy, té xuống sông chết như rạ.
Từ Quáng cố thoát được thân, về trách Vương Bình :
-Sao binh ta lâm nguy, ngươi không cứu ?
Bình đáp :
-Nếu cứu ông, trại tôi sẽ nguy theo. Tôi can ông,ông không nghe, còn trách gì ?
Từ Quáng cả giận, muốn giết Vương Bình.
Ðêm ấy, Bình tức tối nổi lửa đốt hết doanh trại, rồi dẫn quân về hàng Huyền Ðức.
Huyền Ðức mừng, nói :
-Ta được tướng quân thì lấy Hán Trung như chơi .
Từ Quáng vội trở về thưa với Tào Tháo là Vương Bình làm phản, đầu hàng Lưu Bị rồi.
Tào Tháo giận lắm, đích thân đến lấy lại doanh trại.
Triệu Vân sợ quân sĩ ít nên rút qua phía Tây sông Hán Thuỷ đóng trại .
Huyền Ðức đi quan sát địa thế với Khổng Minh, rồi sai Triệu Vân đóng tại khoảng đất nổi lên ở giữa sông
Hán Thủy, dặn kỹ :
-Hễ nửa đêm, nghe tiếng pháo nổ, thì cứ la ó mà không đánh.
Triệu Vân tuân lệnh. Qua hôm sau, binh Tào đến khiêu chiến, nhưng không thấy một tên lính Thục, bènlui
về.
Ðêm đến, lối canh ba, Khổng Minh thấy trại Tào an giấc, bèn đốt pháo. Triệu Vân khiến quân lính la ó. Tào
thất kinh, tưởng quân Thục tới cướp trại ; nhưng khi kéo ra thì chàng thấy gì . . . Cả đêm Tào không ngủ mà
cứ như thế ba đêm liền. Sợ hãi, Tào lui binh lại 10 dặm.
Khổng Minh cười :
-Tào đã sa vào quỉ kế của ta. Nói xong, truyềnquân sĩ qua bên kia sông Hán Thủy đóng trại.
Thấy thế , Tào sinh nghi . Hôm sau, hai bên đều kéobinh dàn trận.
Tào chỉ Huyền Ðức nói :
-Ngươi là tên phản bạn, sao dám xâm lăng HánTrung của ta .
Huyền Ðức nói :
-Mi là đứa gian thần, đã giết mẫu hậu, còn tự xưng là Ngụy Vương, để đoạt cơ nghiệp nhà Hán. Ta dung
ngươi sao được .
Hai bên giao chiến !
Tào ra lịnh :
-Ai bắt được Lưu Bị thì được làm chúa đất Tây Xuyên. Ba quân hô lớn, xông trận.
Binh Thục nhắm sông Hán Thủy chạy dài, bõ hết binhkhí, doanh trại. Quân Tào đua nhau thu lượm.
Tào thâu quân lại . Chư tướng hỏi Tào :
-Chúng tôi đang cố bắt Lưu Bị, sao đại Vương lại lui binh .
Tào nói :
-Ta thấy binh Thục đóng trại quay mặt xuống sông. Ðólà điều đáng nghi, lại chạy bỏ ngựa và nhiều binh
khí. Ðây là hai điều đáng nghi lắm đó . Nói rồi truyền lịnh :
-Phải tức tốc thu binh, kẻ nào còn tiếc lấy vật gì tachém đầu.
Tào vừa lui binh thì Khổng Minh ra hiệu Huyền Ðức lãnh trung quân, Huỳnh Trung lãnh tả quân, Triệu Vân
hữu quân áp đến.
Binh Tào bỏ chạy.
Tào truyền quân sĩ về Nam Trịnh . Chạy được một quãng thì gặp Trương Phi và Ngụy Diên, lập tức kéo
quân lên Nam Trịnh. Lúc Tào chạy về thì Nam Trịnh đã mất rồi, bèn khiến quân chạy về Dương Bình .
Quân Huyền Ðức vào Nam Trịnh an dân xong, bèn hỏi Khổng Minh :
-Sao Tào Tháo bại binh nhanh thế.
Khổng Minh thưa :
-Tào tuy dụng binh hay, nhưng đa nghi nên bị bại. Vậy lêntôi đùng nghi binh mà đánh nó .
Huyền Ðức nói :
-Nay Tào đã về Dương Bình Quan thì thế của nó đã có rồi. Vậy phải đuổi nó đi chứ ?
Khổng Minh thưa :
-Tôi đã chuẩn bị ! Nói xong sai Trương Phi vàNgụy Diên đi chận đường vận lương của Tào, khiến Huỳnh
Trung và Triệu Vân đi nổi lửa đốt núi .
Tào Tháo sai quân đi thám thính, được tin báo :
-Binh Thục đã kéo đến ngăn nơi hiểm yếu, đốt rừng núi. Sau đó. Tháo lại được tin :
-Trương Phi, Ngụy Diên đón đường cướp lương .
Tào thất kinh sai Hứa Chữ đi hộ tống Giải Lương Quan.
Giải Lương Quan được Hứa Chữ hộ tống mừng rỡ nói :
- Nếu không có ông theo thì lương thảo sẽ mất hết . Nói xong truyền quân lấy ít rượu thịt dâng Hứa Chữ.
Hứa Chữ trong lúc say sưa, nói :
-Trương Phi , Ngụy Diên là những kẻ bất tài, nếu tôigặp ắt chỉ một đao là chúng rụng đầu .
Giải Lương Quan nghe nói phục lăn.
Khi qua tới Bao Châu trời gần tối. Hứa Chữ thúc quân đi mau, Giải Lương Quan can :
-Trời gần tối , đường hiểm trở, nên hoãn binh .
Hứa Chữ cả giận :
- Ta sức cự muôn người, bin